Bà Na)m vốn là người mê xem cải lương... Mỏi khi có doàn cải lương nào về hát làbà không một khi bỏ lở cơ hội dể dược di xem... Ma).t dùcó khuya cở nào, có dày cách mấy bà củng không ngạidị Ma).t dù bà biết và củng dả nghe qua biết bao nhiêu lời dồn là làng nầy có ma hay là có người bảo là dả từng chứng kiến thấy ma, nhưng bà vấn không sợ Vì bà nghỉ không gì hấp dấn ba)`ng 1 tuồn cải lương haỵ..
Tối hôm ấy bà lo di buôn bán hang về cho sớm... Tấm rửa rồi sửa soạn quần áo rồi lên dường di sem cải lương. Rạp hát cách xa nhà bà củng khoản 15 phúc di bộ Lúc ấy trời dả sới chiều trời nhưng ánh sáng lờ mờ củng dủ soai sáng cho bà dị.. 2 bên dường vẩn còn dông người dúc người qua dường và lủ con nít chạy dủa giởn trước sân nhà chúng. Bà Na)m rất quen thuộc còn dường nầỵ.. Từng con lộ lớn cho dến các ngỏ hẻm nhỏ Bà biết gần dó có một con hẻm nhỏ di ta)'t dến rạp hát thật nhạnh. Nhưng bà nghỉ trời vẩn còn sáng bà muốn thả bộ di trên lộ lớn dể sem người qua kẻ lại cho vuị Còncái hẻm ấy thì khi sem hát sông bà xẽ di hướng ấy cho mau và tiện hơn. Thế là bà dả tính toán trước và cứ thếmà dị..
- o O o -
Giản hát cải lương sông củng dả gần 12 giờ khuya rồị... Mải mê sem cải lương mà thì giờ trôi qua mau mà chảng haỵ.. Khi giản tuồng rồi thì bà dả hoản hồn, ba giò bốn ca)?ng lật dật mà dị...Theo dự dịnh bà xẻ di ngan cái hẻm nhỏ dể có thể rút nga)'n thì giờ về nhà. Trời dả khuyạ các bóng người trong rạp cáng lúc càng thưadị Bà cố di cho mau và một lúc một va)'ng tanh và tối den, 2 bên dường toàn là cây cổ thụ và từ xa la)'m mớicó dược 1 ánh dền lu lu không dủ dể soai sáng con dườn. Bà vừa di vừa có cảm thấy như lành lạnh. KHông hiểu cảm giác ấy là do dêm khuya hay là gì bà nghỉ tới nhửng lời dồn trong làng ra)`ng làng nầy có mạ.. Bà cứmải mê di, và cố sua di cái ý nghỉ rùng rợn ấỵ Mải di một lúc bà dả dến cái hẻm nhỏ ấỵCái hẻm tối ôm không có một ánh sáng chỉ vỏng vẻn có 2 cột dèn ba)'t từ dầu hẻm và cuối hẻm mà thôi, cái hẻm thật dày cho nên chỉ nhờ 2 cây cột dền ấy củng không dủ sôi sáng cái hẻm nhỏ nầỵ Bà nhìn cái hẻm một hồi lâu thở một hơi thật dày, lưởng lự có nên di hay không... Một hồi sau bà mạnh dạng bước vào cái hẻm, rồi bớp 2 ngón cá vào trong lòng bàn tay cho thật cha).c rồi lẩm bẩm niệm một câu thần chú gì... Cứmải thế bà dả di gần dến cuối hẻm. Trong bóng tối bà bỏng nghe có tiếng ai khóc... và bà cứ lảng tai nghe cho thật kỷ thì dó chính là tiếng khóc của 1 người con gáị.. Bàvẩn cứ di cho dến gần cột dèn. Mai ra nhờ ánh sáng mờmờ của cái cột dèn thì bà củng dở sợ Khi di dến cột dèn thì bà vẩn nghe có tiếngkhóc của cô gáị Ban dầu thì tiếng khóc rất nhỏ nhưng càng lúc tới gần cột dèn thì tiếng khóc càng lúc càng to hơn và càng thảm thiết hơn. Bà vừa sợ và củng tò mò muốn biết xem người con gáidó dang khóc ở dâu, và nhấtlà bà muốn biết dó có phải làngười hay là mạ Khi bà di dến cái cột dèn thì quả thật bà nhìn thấy có cái bóng của một cô gái bận 1 chiếc áo tra)'ng sóa và sỏa mái tóc dày den mun... Cô gái dang ôm ma).t khóc nức nở và rất thảm thiết... Trong cô gái dang dứng trong bóng tối, bận chiếc áo tra)'ng và soả cả tóc phủ xuốn và ôm ma).t khóc bà cảm thấy rợn rợn cảngườị.. Óc gái bà nỏi cả lên bà muốn bỏ chạy di cho mau nhưng dôi chân bà dả không còn nghe lời bà nửạ Tuy nhiên bà vẩn cứ trấn an ra)`ng cô con gái kia chín là người thật chứ không phải làma quỷ gì cả Bà cứ dứng và nhìn cô gái ôm ma).t khóc nứcnở Trong lòng bà thay vì sợ co ta la ma nhưng giờ bà cảmthấy thương hại và lo ngại cho cô khóc lóc trong dêm khuyạ.. Bà thở thật dày rồi tự nóị "Tội nghiệp.... KHông biết gì cái gì mà cô ta khóc lóc thảm thương như vầy trong dêm khuyạ.. cha)'t là ga).p nhầm cái tha)`ng sở khanh nào bỏ rồi chớ gì... Con gái mà nhẹ dạ quá thì dẻbị dụ Nếu mà mình bỏ di không khuyên cô ta lở cô ta làm chuyện giại dột thì củng tội cho cô tạ" Nghỉ tới dấy thì bà liền lên tiếng hỏị
-Cô à.... Chuyện gì mà cô khóc lóc thảm thương vậy cổChuyện gì thì củng về nhà mà tín. chứ khi không khuya la)'c khuya lơ dứng ngoài dường mà khóc? Thôi cô về nhà dị.. Dả khuya la)'m rồị.. Cô mà dứng dây thì ga).p quân cướp bóc thì nguy la)'m dó. Thôi nghe lời tôi khuyên dị
Cô gái vẩn cứ ôm ma).p mà khóc. Bà sót ruột, phần muốn di về cho sớm, phần thì nghỉ cho cô gáị Vẩn không nghe cô trả lời trả vốn, bà hỏi tiếp, lần nầy bà di lại gần có gái hơn.
-Nầy cô à... Nghe lời tôi dị.. Tôi nghe nói ở dây có madó... Cô haỷ mau mau di về dị.. Nhà cô ở dâủ
Cô gái vẩn không trả lờị Bà vẩn tiếp tục di lại gần cộ..Một cơn gió nhẹ thổi nhạnh qua làm bà rợn cả sương sống. Bà vẩn tiếp tục hỏị
-Thôi thì cô di với tôi nè cho bớt sơ và củng an toàn hơn... Dầu dì củng 2 ngườị
Bà Na)m vừa nói sông thì bà nấm vọi bàn tay cô gái dang ôm ma).t khóc. Bàn tay cô rời khỏi khuôn ma).t thì bàchết sửng, Bà buôn tay cô gái ra và thục luôi lại 3 bước, miệng há hóc như bà muốn kêu lên một tiếng thất kinh nhưng cái miện cứng dơ và cuốn học như dả bị nghẹt. Bà muốn bỏ chạy nhưng chân bà như tê di và không còn cảm giác gì khi bà chợt nhận ra khuôn mặt cô gái ấy tra)'ng tinh, tra)'ng một cách ma quái và không có ma)'t, mủi và miệng... Hoàntoàn trống trơn và ba)`ng tha)?ng.................
Hết