một vật kỳ quái. Sau khi chiếc nắp quan tài rơi xuốngmặt đất, một góc của chiếc nắp quan tài bỗng loé lên màu cổ đồng nhưng có vẻ sáng tươi hơn. Tôi quay đầulại nhìn kỹ, quả nhiên một góc chiếc nắp quan tài có màu sắc không giống với toàn bộ chiếc quan tài. Chúngcó màu sắc khác biệt nhau hoàn toàn. Tôi lại bật đèn, thoắt cái, toàn bộ căn hầm đã sáng lên. Dưới ánh đèn điện tôi dễ dàng nhận ra vùng có màu sắc khác biệt đó.
Bên trong là màu vàng hoàngkim.
Tôi nhanh nhẹn lấy dầu thừatô lên vùng có màu vàng kia,càng tô nó càng loé sáng màu vàng như là vàng thật.
“Là vàng thật”. Tôi lẩm bẩm mấy câu, “Nếu là vàng thật thì tôi đã phát tài lớn rồi!”. Nếu cả chiếc quan tài đều được đúc bằng vàng ròng thìgiá trị của nó tương đương cả một kho báu, quả thực điều này đã khiến cho tôi thoả lòng thoả dạ. Lúc đó, tôinghe có tiếng loảng xoảng, cánh cửa nhà quả nhiên đangbị người ta mở ra, tiếng bước chân từ từ tiến lại gần tôi. Tiếp theo là tiếng một người con gái nói với tôi. “Dung Tân, anh ở trong đó à, em Hoàng Bình chủ nhà trọđây”.
-VII-
Tôi hướng về phía cô Bình, gọi khẽ: “Hoàng Bình à, anh ở đây này, em nhanh đến đây”.
Hoàng Bình đi đến, nhìn chiếcquan tài nằm ngay ở giữa cô giật thót cả mình. Tuy tôi luônmiệng gọi cô ta đến nhưng côsợ nên do dự không dám lại gần.
- Anh muốn em xem gì vậy? Chiếc quan tài có gì đẹp đángxem sao? Hơn nữa bên trong còn có cả thây người chết nữa chứ…
- Em yên tâm đi, trong quan tài không có người nào cả…
- Thật sao? Cô Bình bán tín bán nghi tiến lại gần, nghển đầu định xem rồi cô bỗng rút lui.
Nhưng chính lúc đó, cô hô lên tỏ ra ngạc nhiên “ôi!”, trong chiếc quan tài quả nhiên không có thây người chết, vậy ông Hoàng ở đâu? Mặt cô gái biến sắc, cô run run nói: “Chẳng lẽ… chẳng lẽ ông ta biến thành ma hời thật?! Dung Tân, xem ra… xem ra chúng ta đi mau thôi”.
Tôi bật cười nói: “Em đừng lovội, thế gian này lấy đâu ra nhiều ma thế! Anh muốn em đến xem chiếc quan tài này, chiếc quan tài này có vẻ hơi kỳ bí…”
- Kỳ bí? Có gì mà kỳ với bí chứ? Nó chỉ là chiếc quan tàithôi!
Tôi hơi nhíu mày nói: “Anh cómột cảm giác rất lạ, anh thấyTrần Lập giết nhiều người như thế cũng chính vì chiếc quan tài này. Anh thấy chiếc quan tài hình như… hình như…”.
Đỗ Hoàng Bình thấy tôi úp úpmở mở thì không chịu được, hỏi vặn: “Chiếc quan tài đó rốt cuộc đã sao nào?”.
Tôi gượng cười: “Anh cảm thấy chiếc quan tài này hình như... hình như... không phải làm bằng sắt mà là được đúc bằng vàng ròng!”.
“Vàng ròng? Sao có thể nhưthế được? - Cô gái tiếp - Chiếc quan tài lớn như thế phải tốn bao nhiêu vàng để đúc cho đủ?”.
Tôi vẫy tay gọi cô gái, chỉ về phía có màu sắc lạ thường trên góc chiếc nắp quan tài, nói: “Nếu không tin, em đến mà xem thử đi”.
Cô gái vẫn bán tín bán nghi thò đầu vào xem, tôi chỉ chocô thấy chỗ phát ra ánh sáng có màu vàng. Cô gái nhìn đi nhìn lại rồi đưa tay sờ sờ, cuối cùng cô còn cắn thử vào nơi nắp chiếc quan tài đó.
Mặt cô gái biến sắc, nói: “Vậy thì… vậy thì chiếc quantài đó hoàn toàn được đúc bằng vàng ròng à? Thế thì chúng ta phát tài to rồi”.
Cô gái dừng lại, trong ánh mắt lộ vẻ hoài nghi: “Vậy lấyđâu ra số vàng nhiều như thế chứ? Tại sao lại phải đúcthành quan tài rồi chôn tại đây?”.
Tôi lắc đầu nói: “Ai mà biết được, nhưng anh nghĩ rằng nhất định Trần Lập biết chuyện này, hơn nữa người biết bí mật này không chỉ có một người thôi đâu, nhưng những người đó hiện đều đãbị giết”.
- Ý anh là, những người bị giết đó, đều là những người biết được bí mật này?
Tôi nhìn chiếc quan tài rồi gật gật đầu: “Lúc đầu, chiếc quan tài này do trưởng thôn đúc, đương nhiên ông ta biết. Hơn nữa khi anh vừa đến thì thấy đất ở đây rất tơi, xem ra đã có người từngđào rồi, anh nghĩ chắc là cô Hoàng Lam, đương nhiên cô ấy cũng biết”.
Tôi ngừng trong giây lát rồi tiếp: “Còn chồng em, anh nghĩ rằng anh ta cũng chỉ vô tình biết được bí mật này thôi, nên mới bị Trần Lập giết. Chắc Trần Lập sợ lộ bí mật nên mới giết người bịt khẩu, còn nữa, hắn đoán rằng chồng biết thì chắc vợ cũng sẽ biết nên hắn mới đến nhà em để giết em, nhưng thật không ngờ rằng hắn lại chết trong tay anh”.
- “Nhưng cũng may là tất cảđến giờ đều không sao nữa cả, bây giờ tất cả số vàng này là của chúng ta rồi, chỉ cần mang nó đi, thì nửa phầnđời còn lại của chúng ta thả sức tiêu xài cũng không hết được.” Cô gái nói.
Cô gái đưa tay sờ vào chiếc quan tài, lộ vẻ sung sướng trước cái viễn cảnh mà tôi vẽ ra: “Đúng vậy, em nói chẳng sai chút nào. Kỳ thực tất cả giờ đây đều ổn cả rồi,tất cả bây giờ đều là của chúng ta”.
Nhưng lúc đó, trước mắt tôi bỗng xuất hiện một bóng người, tôi không biết đó là ai, nhưng tôi cảm nhận chắc chắn được sự tồn tại của conngười đó. Người đó chính là kẻ đã nấp trong nhà cô Lam, đồng minh của Trần Lập. Nhất định kẻ đó biết bí mật này, nếu không trừ khử kẻ đó, tôi không thể yên tâm được. Trong khoảnh khắc đó, trong tâm trí tôi đã loé lên ý nghĩ giết người. Đang mải nghĩ, tôi nghe tiếng cô gái nói khẽ với tôi: “Anh nghe kỹ đi, hình như trên nhà có tiếng bước chân người”.
Tôi đờ người ra trong giây lát,
, nhưng không nghe thấy tiếng gì nữa cả. Khi tôi nhìn lại cô gái, thấy sắc mặt cô ta tỏ ra thâm trầm, cẩn trọng. Trong thoáng chốc tôi lại nghĩ đến người đang ẩn náu đó, chẳng lẽ đó chính là người ngoài cửa kia? Tôi hạ quyết tâm, vô độc bất trượng phu, nó đã đến thì nhất định phải trừ khử nó thôi, đỡ phiền phức sau này.Tôi đưa tay ra hiệu cho cô gái, để cô ngồi đây không động đậy rồi một mình, tôi đi về phía cổng nhà. Lúc đó, tôicảm thấy con người tôi cứ mấp máy liên hồi, cái cảm giác đó không có gì xa lạ đốivới tôi, khi tôi giết cả nhà anh trai gồm ba người tôi cũng có cái cảm giác như bâygiờ. Tôi cẩn thận từng ly từng tí tiến về phía trước, cố gắng hết sức để mình không phát ra bất k ỳ âm thanh gì.
Nhưng ngay lúc đó, tôi tự nhiên cảm thấy sau lưng có cái gì đó rất cứng đang bổ xuống đầu, một cú đánh mạnh và cảm giác đau nhói nhanh chóng truyền khắp các dây thần kinh trong cơ thể. Lập tức tôi cảm thấy chóng mặt hoa mắt, rồi đổ gục về phía trước. Trong khoảnh khắc đó, tôi vẫn cố quay đầu lại và nhìn thấy khuôn mặt của cô chủ nhà trọĐỗ Hoàng Bình. Cô ta mỉm cười nhìn tôi, trên khuôn mặtkhông còn cái vẻ lo sợ như trước nữa, mà chỉ còn là mộtkhuôn mặt lạnh lùng ghê rợn.Cô ta cầm chiếc thuổng tôi đã dùng để đào mộ, trên chiếc thuổng hãy còn vươngmáu tươi của tôi. Trong cơn mê sảng tôi cảm thấy sau lưng bỗng đau nhói, đau đếnnỗi khiến tôi tỉnh lại, tôi mơ hồ cảm thấy một lưỡi dao sắc lạnh đang đâm vào cơ thể mình thọc từ phía sau lưng vào tim. Lúc đó, tôi cảm thấy tim mình như bị đóng băng, máu cũng đóng băng nốt. Trong cơn đau tôi đã chợt hiểu ra một vài chi tiết câu chuyện. Hoá ra người đứng đằng sau mọi chuyện chính là cô gái này, cô chủ nhà trọ Đỗ Hoàng Bình. Còn người mà Trần Lập muốn giết không phải là cô ta mà chính là tôi.
Đỗ Hoàng Bình sớm biết không thể nào có ma hời được, cô ta cũng biết rằng Trần Lập sẽ đến giết tôi nêncố ý nhắc nhở tôi, tức là cô ta muốn mượn tay tôi để giếtTrần Lập, như vậy có nghĩalà nhờ giết người mà cuối cùng tôi đã biết bí mật này.
-VIII-
Ba hôm sau, tại cục cảnh sát huyện, Đỗ Hoàng Bình ngồi trong phòng thẩm vấn, trước mặt cô là một viên cảnh sát trẻ đang lật hồ sơ xem vụ án.
Ba hôm trước, đang đêm, Bình cõng xác một người chết trên vai, định đến chôntrong cánh đồng hoang nơi cuối làng để xoá tung tích, không ngờ bị Vương Tứ phát hiện, cô ta liền bị dân làng bắt quả tang, sáng hôm sau họ giải cô ta về cục cảnhsát huyện.
Viên cảnh sát trẻ bỏ tập hồ sơ trong tay xuống hỏi: “Mấy tháng gần đây, trong thôn cô liên tục xảy ra mấy án mạng, có cả tên Dung Tân- người bị công an phát lệnhtruy nã cũng đến đó, những người đó có phải đều do một tay cô giết?”.
Tinh thần cô Bình rất suy sụp, cô từ từ gật đầu đáp: “Cả nhà ông trưởng thôn đích thực là do tôi và chồng tôi giết”.
Viên cảnh sát họ Trần hỏi: “Vậy chồng cô và Hoàng Lamdo ai giết? Còn cả Trần Lập nữa, chúng tôi đã phát hiện thi thể của Trần Lập, hắn chết cùng ngày với Dung Tân”.
Đỗ Hoàng Bình nói: “Chồng tôi do Trần Lập giết và cả Hoàng Lam nữa. Còn Trần Lập bị Dung Tân giết”.
Viên cảnh sát họ Trần nhíu mày, nói giọng nghiêm nghị: “Vậy đây rốt cục là chuyện gì, còn cả chiếc quan tài bằng vàng đó nữa, cô đừng hòng che được mắt tôi, hãy tường thuật hết đầu đuôi câu chuyện xem sao”.
Cô Bình kinh ngạc, vội vàng nói: “Tôi xin khai toàn bộ sựthật, nguyên là tôi cùng chồng mở một nhà trọ trong thôn, tuy việc kinh doanh không mấy thuận lợi, nhưng thu nhập cũng đủ nuôi sống cả nhà. Nhưng kể từ khi Hoàng Lam trở về ngôi làng này thì công việc kinh doanh của hai vợ chồng tôi không thuận lợi nữa”.
Cô gái tiếp: “Cả tôi và chồngtôi để ý thấy hành vi của cô Lam vô cùng kỳ quái, đêm nào cũng thế, cô ta cứ đợi lúc đêm về, mọi người trong làng đều ngủ yên cả mới đàođào bới bới gì đó”.
- Nói tiếp đi - Viên cảnh sát thúc.
- Tôi và chồng tôi cũng từngnghe chuyện kỳ quặc đó của cô Lam trước đây, nên chúngtôi rất hiếu kỳ, muốn biết tạisao cô ta lại làm thế, thế là tôi kiếm Trần Lập. Chồng tôi biết cách nói chuyện bằng việc ra giấu tay, Trần Lập bảo cho chồng tôi hay rằng, trước đây ông Hoàng chết rất kỳ bí”.
- Kỳ quái, bí hiểm? Sao lại làkỳ quái?
- Ông Hoàng vừa từ đâu về không biết nhưng nghe nói ông ta đã kiếm được một số tiền kếch xù, có thể nói là ông đã mặc áo gấm về làng, ăn nên làm được. Kết quả chẳng mấy ngày thì bị chết. Sau khi ông ta chết không ai tìm được bất kỳ vật gì trong nhà ông có giá trị cả, nên mọi người mới bàn ra tán vào. Có người cho rằng, ông ta đã giấu kỹ số tiền bạc đóđi rồi, có người lại cho rằng, khi đến lo tang cho ông Hoàng, thì thôn trưởng đã chiếm số tiền đó làm của riêng.
- Có phải vì thế mà các người tìm đến ông trưởng thôn? Viên cảnh sát hỏi.
- Vâng. Cô gái gật đầu rồi nói tiếp. - Sau đó cũng là tôi âm thầm tìm đến ông trưởng thôn, để được tha mạng sống ông ta đã nói hết sự thật cho chúng tôi. Nguyên làông Hoàng mang về toàn là vàng ròng, trưởng thôn biết được liền giết ông ta. Sau đóông ta còn dựng lên chuyện ma quỷ giết người ăn thịt, thế là ông ta dùng số vàng đó để đúc chiếc quan tài,bí mật đó chỉ mình trưởng thôn biết, ông ta định vài năm sau thì lén mang bán số vàng đó rồi chuồn ra nước ngoài.
- Nhưng sau đó các người đã giết cả nhà ông ta.
- Vâng, thực ra, lúc đầu chúng tôi đã nghĩ kỹ rồi, nhất định không thể để cho họ sống. Cũng may ông TrầnLập là bác sĩ chuyên khám nghiệm tử thi cho cảnh sát hình sự, nên chỉ cần bảo ông ta báo cáo cấp trên là người chết do ma hời làm thì mọi người nhất định sẽ tin theo.
Đỗ Hoàng Bình nói tiếp: “Tôi và chồng tôi không phải cướinhau xuất phát từ tình cảm mà do cha mẹ sắp đặt, tuy chung sống với nhau khá lâunhưng chúng tôi không có tình cảm gì, chỉ sống cho quangày…, còn tên Trần Lập lại luôn theo đuổi tôi, dù hắn biết tôi đã có chồng, nên xử lý xong chuyện đó thì nó liềngiết chồng tôi, tôi và hắn chia đều số vàng kia. Lúc đầu, tôi không đồng ý nhưnghắn thuyết phục, cuối cùng tôi cũng xuôi lòng, thế là chúng tôi cùng nhau bảo với mọi người, chồng tôi chết là do ma hời giết”.
Viên cảnh sát hỏi: “Thế sau đó thì thế nào?”.
- Sau đó, tôi bảo với Trần Lập là cô Lam cũng biết bí mật đó, nếu nhỡ cô ta tìm trước chúng ta thì chúng ta sẽ mất tiêu số vàng đó, thế là chúng tôi bàn nhau phải giết cô Lam cho xuôi chuyện. Nhưng không ngờ gặp phải tên Dung Tân nên chúng tôi mới giết nốt. Nhưng tôi nghĩbụng, hắn không biết bí mật này, nếu mượn tay tên Dung Tân giết Trần Lập thì toàn bộ số vàng kia đều thuộc về riêng tôi nên tôi mới cố ý tiếp cận tên Tân, kết quả, ý đồ mượn dao giết người của tôi đã được thực hiện.
- Thế tại sao cô lại giết Dung Tân? Không phải là vì hắn biết bí mật này đấy chứ?
- Quả thực lúc đầu tôi khôngmuốn giết hắn, nhưng… có trách thì trách hắn quá thôngminh, hắn đã biết được bí mật chiếc quan tài đó, kết quả là… tôi không thể không giết nốt hắn!
Cô gái cười gằn rồi nói tiếp: Nếu tôi không mạo hiểm giết hắn thì bây giờ chắc không aibiết được tại sao lại có nhiềungười chết một cách bí ẩn như thế. Hơn nữa, số vàng kia chắc cũng thuộc về tôi.
Đỗ Hoàng Bình vừa nói vừa than dài, bây giờ, điều mà tôichờ đợi là vào ngục ăn cơm tù.
Vào ngục à? Không thể được, người vào ngục phải là “Hắn”. Láo. Trịnh Dung Tân sợ, “toang” một cái, tách cà phê từ trong tay rơi xuống nền nhà, vỡ vụn!
Trịnh Dung Tân thở phào một tiếng rồi thoát cuộc chơi game này. Nhìn lên đồng hồ, đã hai giờ rưỡi đêm, ông Tânngâm mình trong trò chơi “Bảy ngôi làng ma” đã được năm giờ đồng hồ.
May quá! May quá! Cuối cùng mình cũng đã thoát ra khỏi cuộc chơi!
Cuối cùng ông Tân cũng đã thoát khỏi cái trò chơi ú tim của “Sơn thôn thất lý”, quả thực nó giống như một cơn ác mộng. Trò chơi ông ấy lậptrình quả thực quá kinh khủng! Thiết nghĩ bây giờ có ai đủ can đảm để cài trò chơi ấy vào máy tính của mình?
Trịnh Dung Tân tự hứa, từ nay trở đi không dám chơi game nữa. Vừa toan tắt máy,keng keng keng… âm thanh cảnh báo làm ông giật nảy cảmình, tim muốn thoát khỏi lồng ngực.
Ông Tân hí hoáy xác nhận thao tác vận hành của máy, nhưng hoàn toàn không ý thức rằng, con chuột trên màn hình đang nhấn nút để lưu trò chơi vào trong bộ nhớ. Khi kiểm tra lại máy không có vấn đề gì, ông ta thở phào nhẹ nhõm, đóng máy lại. Tính ông xưa nay ít khi nghĩ lại những việc đã xảy ra, trong đầu ông bây giờ chỉ còn đọng lại câu nói của Trần Hoa: “Tần Ca đã rađi, đó là do anh ta tự nguyện”.
Ngẩng đầu lên, ngắm chiếc
Trang sau